Ngay khi chương trình “50 sắc thái Eng Breaking” diễn ra, chúng tôi đã nhận được rất nhiều chia sẻ thú vị từ các bạn học viên của X3. Trong số đó có chia sẻ rất ấn tượng về động lực học tiếng Anh giao tiếp như sau:
”Trước kia bản thân tôi là một người khá ghét học tiếng anh và cực kì dốt môn này. Tôi đã tự hỏi bản thân học tiếng anh để làm gì trong khi mình có thể học tiếng khác bởi tôi thực sự rất thích tiếng Hàn.”
Đây là những lời tâm sự thật lòng từ bạn Nguyễn Hoàng Nhi. Không biết động lực nào đã giúp một cô gái từng có “ác cảm” với tiếng Anh lại có thể thay đổi và chinh phục môn học này được như vậy?
Bạn hãy cùng tôi theo dõi toàn bộ bài chia sẻ của bạn Nguyễn Hoàng Nhi dưới đây nhé!
”Hello everybody . Nhân dịp X3English Community tổ chức Big game, tôi xin được chia sẻ quá trình học tiếng anh gian nan của mình.
Trước kia bản thân tôi là một người khá ghét học tiếng anh và cực kì dốt môn này. Tôi đã tự hỏi bản thân học tiếng anh để làm gì trong khi mình có thể học tiếng khác bởi tôi thực sự rất thích tiếng Hàn.
Thế nhưng sau khi biết được tầm quan trọng của nó tôi đã quyết tâm học ngôn ngữ này. Thời gian đầu quả là khó khăn đối với 1 người đã mất gốc như tôi bởi vì không biết nên bắt đầu từ đâu và phải học như thế nào?
Rồi đến bây giờ tôi cảm thấy chính mình thật may mắn khi bắt gặp 1 bài báo trên facebook nói về cụ Phước 78 tuổi vẫn có thể học tiếng anh. Lúc đấy tự tôi đã hổ thẹn bởi một người già như vậy cũng học được thì tại sao tôi không thể. Tôi quyết tâm học theo phương pháp này và tôi đã mua 1 bộ Engbreaking.

Nhưng khó khăn vẫn cứ tiếp diễn. Lúc đầu tôi nghĩ mình có thể học thật nhanh khéo còn nhanh hơn cả cụ Phước bỏi tôi còn là 1 cô gái trẻ…
Đúng vậy vào 3 tuần đầu tôi rất hào hứng và đã học rất nhanh những phần nghe – nói – phản xạ. Tôi hoàn thành nhanh chóng giống với nhiệm vụ mà sổ tay đã vạch ra. Nhưng đến tuần thứ 4 – 5, tôi đã bắt đầu nản chí (chắc nhiều bạn cũng sẽ giống tôi) và tôi tự biện ra cho mình rất nhiều lí do để trốn học. Và 1 – 2 tuần sau đó tôi thậm chí còn không hoàn thành lesson 5.
Cho đến một ngày, trường tôi tổ chức cho học sinh đi tham quan trải nghiệm ở cố đô Hoa lư. Ở đó tôi đã gặp rất nhiều người nước ngoài, nhìn họ nói chuyện, nhìn những người phiên dịch lúc đó tôi chỉ muốn chạy đến để bắt chuyện nhưng lại không đủ can đảm. Để rồi một người bạn thân của tôi đã thay tôi ra nói.
Ôi cái cảm giác muốn trong chuyện của tôi đã đạt đến cao điểm. Không thể kìm lòng tôi đã mạnh dạn ra chào hỏi, giao tiếp và bất ngờ thay những gì người ta nói tôi đều hiểu.
Không chỉ vậy tôi còn giao tiếp với họ những gì tôi đã học được trong bài 1 và nó quả hữu ích (where are you from, have you been to Vietnam before, how long will you stay here?…). Tôi đã chụp ảnh cùng họ.
Khi về nhà tôi đã lấy lại được động lực và quyết tâm học tiếp.
Qua câu chuyện của chính mình tôi muốn khuyên mọi người hãy cố gắng vượt qua khó khăn, đừng nản chí bởi khi bạn nản chí bạn đã có lỗi với bản thân, gia đình, những người đã tin tưởng bạn.
Nếu muốn học hiệu quả bạn hãy copy bài học ra tất cả những gì tiện lợi có thể mang đến trường như mp3…
Bạn hãy nghe đi nghe lại nhiều lần để nhớ từ vựng hay ghi lại chúng bằng một vài mảnh giấy nhớ rồi dán ở những nơi bạn thường hay đi qua…


Hãy tra phiên âm để có thể đọc chuẩn. Hãy kết bạn với nhiều người nước ngoài “chat” với họ và đừng quên là không được bỏ cuộc bởi 1 tương lai tươi sáng đang ở trước bạn.
Nếu không tự tin,nếu tự nhủ rằng bạn không có động lực học tôi khuyên bạn tốt nhất không nên bắt đầu bởi khi bạn bắt đầu sẽ có rất nhiều niềm tin đang đợi bạn!!
Nếu bạn đọc hết lời tâm sự này tôi xin chân thành cảm ơn!
Xem thêm: