Học Tiếng Anh Theo 36 Chủ Đề Thông Dụng Nhất

Bất Kỳ Ai Cũng Có Thể Giỏi Tiếng Anh Với Cách Học “Đơn Giản” Này

Xin chào các bạn, mình là Hà, vừa tốt nghiệp Đại Học Ngoại Thương.

Nói đến đây, chắc bạn đang nghĩ học Ngoại Thương thì đến 90% là Tiếng Anh cực đỉnh nhỉ? Thật không may, mình chính là một trong những thành phần “cá biệt” thuộc 10% còn lại đó. Rồi tiếp đây, hãy cùng mình nhớ lại xem: Làm thế nào 1 đứa “mù Tiếng Anh” chính hiệu có thể trở thành “con dân” Ngoại Thương như một “kỳ tích” vậy nhé….

                 Hà đã "xóa mù" tiếng Anh thành công nhờ mẹo dễ không tưởng

Ai Bảo Cứ Học Ngoại Thương Là Giỏi Tiếng Anh?

Không biết mình đã lặp đi lặp lại câu nói này bao nhiêu lần kể từ cái ngày “định mệnh” ấy….ngày mà mình nhận được giấy báo đỗ Đại Học Ngoại Thương.

Mình còn nhớ hôm đó mình đã sung sướng đến nỗi chạy quanh nhà khoe với từng người một, thậm chí ông anh trai quý hóa của mình khi đang đi làm cũng nhận được “cuộc gọi khẩn cấp” từ cô em gái chỉ để nghe mình “hú hét” ầm ĩ trong điện thoại là Mình Đỗ Đại Học Ngoại Thương Rồi!!!

Tối đó, cả ngày ăn mừng một bữa ra trò. Bố mẹ thì tự hào về mình lắm, đã thế còn hãnh diện với hàng xóm láng giềng nữa. Niềm vui sẽ còn trọn vẹn hơn nếu không phải ai cũng bảo: “Đỗ trường Ngoại Thương chắc giỏi Tiếng Anh lắm nhỉ?…”.

Đã thế, có bác còn hỏi: “Cháu có nhận dạy thêm Tiếng Anh không? Khi nào rảnh dạy cho 2 thằng cu nhà bác với, chúng nó kém lắm, chả biết chữ nào cả”…Lúc đấy mình chỉ biết cười trừ nhưng trong đầu thì nghĩ: Cháu có hơn gì chúng nó đâu, “nửa chữ Tiếng Anh bẻ đôi” cũng không biết chứ nói gì đến một chữ 🙁 🙁

Chả là mình đỗ Đại Học Ngoại Thương, nhưng chẳng cần đến một tý Tiếng Anh nào. Vì sao ư? Vì mình thi khoa Tiếng Trung Thương Mại, và thi khối D4 (Toán, Văn, Trung) chứ sao nữa.

Đừng Nói Dạy Ai, Đến Mình Học Tiếng Anh Còn Chật Vật “Muốn Chết”

Từ năm bắt đầu học Tiếng Anh đến khi vào Đại Học, tất cả những gì mình nói được chỉ có đúng 3 câu: “Hi, Hello”, “How are you?, “I’m fine, thank you. And you?”, mà lại còn phát âm “sai lè lè” ra chứ.

Nhưng ít ra ngày bé biết mấy câu đấy còn nhớ được đến tận bây giờ. Sau rồi càng lên lớp, mình càng bị rối trong một “mớ bòng bong” kiến thức, không thể nào học được.

Lên cấp 3 dần dà mình lại thích Tiếng Trung, căn bản vì thấy nó cũng dễ đọc, “xì xà xì xồ” cũng hay hay. Bởi vậy từ đó mình lại dành toàn bộ thời gian cho tiếng Trung, “bỏ bẵng” hẳn Tiếng Anh phải đến 11 năm.

Thế rồi, xấu hổ nhất phải kể đến một lần khi mình đang đứng chờ ở bến xe buýt, một anh Tây đến và hỏi mình một điều gì đó, nhưng mình không thể hiểu bất cứ từ nào mà anh ấy nói. Vì vậy, mình đã “đánh liều” nói đúng 3 câu mà mình biết. Tuy sau đó anh ấy vẫn lịch sự cảm ơn mình nhưng mình có thể nhìn thấy vẻ mặt thất vọng và khó hiểu của anh trước khi đi.

Chỉ vài câu chỉ đường cơ bản mà mình cũng không bật ra được, đúng là không bằng một em bé lớp 5. Đó cũng chính là một trong những động lực “thúc giục” mình phải học Tiếng Anh một cách nghiêm túc bởi biết Tiếng Trung thôi chưa đủ. Để phát triển công việc sau này hay cả khi đi du lịch, ngoại ngữ thông dụng nhất vẫn là tiếng Anh.

Và may mắn thay, mình đã tìm thấy Eng Breaking

Hóa Ra Học Tiếng Anh Dễ Hơn Mình Tưởng Nhiều…

Chẳng cần “đánh vật” với sách vở, mình học Tiếng Anh đơn giản cùng… điện thoại

Và mình phải công nhận, nếu đã học với Eng Breaking ngay từ đầu thì mình đã chẳng ngại giao tiếp tiếng Anh suốt 15 năm trời.

Bởi không chỉ được làm quen với tiếng Anh từ tốc độ chậm (dành cho những người chưa từng biết tiếng Anh là gì) đến tốc độ bản xứ mà mình còn được luyện nghe – nói theo đúng nghĩa học đến đâu, thực hành được ngay đến đấy với 24 chủ đề giao tiếp thông dụng từ dễ đến khó.

Vậy nên dù lần này học lại tiếng Anh như đứa bé mới tập nói nhưng mình lại không cảm thấy bỡ ngỡ chút nào. Vì chủ đề đầu tiên không thể gần gũi hơn là INTRODUCTION (Giới Thiệu). Mình còn nhớ đợt mới học xong bài này, mình đâu chỉ tập giới thiệu bản thân, mình còn lôi kéo từng người trong gia đình ra để giới thiệu từ tên, tuổi, thông tin liên hệ đến nghề nghiệp, nơi sống,…

Khổ nhất là cô bạn thân của mình, cứ mình học xong chủ đề nào là lại bị “quấy rầy” suốt ngày để luyện tập. 

Học đến chủ đề SHOPPING (Mua sắm) thì bị mình lôi đến trung tâm thương mại để luyện cho có không khí.

Qua chủ đề TIME (Thời gian) thì bị mình tra đi hỏi lại cả buổi trời về giờ giấc sinh hoạt

Mấy giờ dậy? Dậy xong làm gì?

Mấy giờ đi làm? Mấy giờ xe buýt đến?

Đi làm mấy giờ về? Tối thường làm gì?

Con bé than là “phát phiền” lên được nhưng được cái, cả hai lại có nhiều sở thích giống nhau như FOOD (Đồ ăn) hay TRAVEL (Du lịch) nên nhiều khi đi ăn hay “chat chít” rủ rê đi chơi mình cũng tận dụng nói bằng tiếng Anh. Thế là trình tiếng Anh của hai đứa đều tăng mà vốn từ về mấy chủ đề này cũng lên “như diều gặp gió”.

Rồi cứ rảnh rỗi là mình gọi facetime để “tám nhảm” về WORK PLACE (Nơi làm việc) hay thậm chí còn “mơ giữa ban ngày” về FUTURE GOAL (Những mục tiêu trong tương lai) của hai đứa.

Những lúc cô bạn bận đến nỗi không có thời gian cho mình thì mình thường tự lang thang một mình lên phố cổ hay ven Hồ Gươm để được thực hành trò chuyện với người nước ngoài.

Ngày xưa không biết nói tiếng Anh thì nhìn thấy họ là tránh xa cả kilomet nhưng giờ tự tin rồi nên khi nghe các chị Tây balo kể về LIFE EXPERIENCE (Những trải nghiệm thú vị trong đời) hay HOMETOWN (Quê hương) của họ mình cũng hiểu và giao tiếp được đến 80% lận. Vì những chủ đề đó mình đều được học trong Eng Breaking nên chẳng xa lạ gì.

Hoặc như cái lần “định mệnh” gặp anh Tây hỏi đường trước đây ấy, nếu đã từng học chủ đề GUIDE (Chỉ đường) thì có một người hay 10 người hỏi cũng chẳng nhằm nhò gì, mình có thể chỉ dẫn cho họ vô tư. 

Hơn thế, tiêu chí duy nhất để nói được Tiếng Anh khi học Eng Breaking chỉ gói gọn trong 2 từ đơn giản: “Bắt Chước”

Cứ nghe đi nghe lại nhiều lần cho ngấm, rồi…..

…bắt chước lại đúng âm, đúng ngữ điệu, đúng tốc độ….

Cứ tự thay đổi cách thực hành giao tiếp như thế cộng thêm thấy tiếng Anh tiến bộ đáng kể nên mình chẳng thấy nhàm chán chút nào, lúc nào cũng hào hứng luyện để mau thấy kết quả.

Nếu không bắt tay vào học, mình cũng không nghĩ mình có thể tiến bộ ngay sau 3 tuần. Tuy chưa thật sự nghe là hiểu ngay nhưng mình cũng đã quen thuộc với giọng bản xứ hơnbiết cách nói sao cho đúng và tự nhiên.

Không Ngờ Có Ngày Mình Nói Được Tiếng Anh “Như Gió” Thế!

Mỗi lần trò chuyện với du khách nước ngoài bằng cái ngôn ngữ mà mình tưởng rằng sẽ không bao giờ chinh phục được là mình lại cảm thấy vừa vui sướng, vừa tự hào cực kì. Không ngờ cô nàng “dốt đặc” một thời như mình cũng có ngày nói Tiếng Anh trôi chảy được như thế.

Càng tự tin nói Tiếng Anh bao nhiêu, mình càng cảm thấy thích học và yêu Tiếng Anh thêm bấy nhiêu. Giờ đây, không chỉ có tiếng Trung mà mình đam mê, mình còn tự tin vi vu với tiếng Anh mà không ngại ngần gì hết.

Bởi vậy nên học tiếng Anh không khó, quan trọng là bạn đang bắt đầu từ đâu? Cứ nghe nói với những chủ đề quen thuộc nhất, thường ngày nhất thế này thì lo gì không thể giao tiếp được tiếng Anh.

Chúc các bạn thành công với Eng Breaking!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here